Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

Nhật ký phiêu lưu ký (P18): Viết giữa mưa bão

Ngày... tháng... năm...

Bỏ chạy được một quãng, mình ngã vật ra. Dang tay dang chân, hít một hơi dài để nạp thêm tí oxy mặc dù thế thật kinh dị lúc ông trời lại phú cho cái mũi một biệt tài khác, ấy là biệt tài... ngửi. Cái đám xú khí ở dòng sông chết vẫn đọng nguyên ở hai lỗ mũi, bám cả trên mặt. Nên chưa cần đến cái hít thứ hai qua đường mũi thì mõm mình đã phải ngoác ngay ra để làm mướn làm mướn tác ứng cứu.

Sông với chả ngòi, ô với chả nhiễm. Éc!!!

Ngày... tháng... năm...

Cuộc sống của một thằng chuột, hết bị quẳng ra bên ngoài đường ngay kể từ khi còn chưa mở mắt, lại sống một đời sống lâm thời nơi bãi rác, đến trường được vài bữa, may mắn gặp được người trong mộng mặc dù thế niềm vui ngắn chẳng tày gang, lại bị gái lừa, trốn mãi mới thoát được ra khỏi vành váy vợ thì bập ngay vào bọn xã hội đen, vừa chuồn ra khỏi đó thì đã gặp ngay cảnh tang thương...

Chao, cái xã hội đầy rẫy những thương đau, cơ man nào là cạm bẫy. Mình thấy mệt nhọc vô cùng. Nếu như trước đây, mình luôn hướng tới cái gọi là hạnh phúc thời giờ đây, trước mắt mình chỉ là một cuộc vật lộn mưu sinh. những lúc... thèm lắm một mái nhà, dù cho nơi ấy có mụ vợ già xấu xí và lắm điều... mặc dù vậy đó vẫn là một tổ ấm...

Ngày... tháng... năm...

Người ngợm đau như dần. Hic, thời tiết bữa qua rấm rứt quá, oi bức và nghẹt thở...

Gần trưa, đang thiu thiu ngủ thì nghe thấy tiếng "đốp đốp" lơ thơ trên mặt lá. Khẽ tỉnh ngộ ra chưa kịp thấy được chuyện gì thì đã thấy "ào ào", nước mưa xối xả trút xuống. Mình vội nép vào mái hiên. Mưa lớn quá. Chẳng chẳng mấy chốc nước đã ngập lênh láng, dềnh lên cả lề đường. Rất lâu sau mưa mới ngớt, mình nhỏm dậy, bò lên một cái tủ cũ quan sát:

- Đường phố như được mở mang hẳn ra, chắc rằng chưa có công trình mở đường nào lại có tốc độ tiến hành thi công cao đến như thế.

- Hiện tượng... ko tắc đường xảy ra bất thình lình xuất hiện trên những tuyến phố khiến dư luận ngỡ ngàng.

- Hiện tượng phóng nhanh vượt ẩu cũng ko còn.

- Hàng quán bán dạo chạy sạch.

- Bụi đường biến mất, thay vào đó là cơn sốt dẻo dập dềnh uyển chuyển lùa rác vào... nhà dân.

Nhác thấy một anh tuổi teen hùng dũng phóng xe vào làn đường mát lạnh, vẻ khoái chí cự kỳ...

Bất chợt... "tủm", nguyên cái bánh xe sau chổng ngược lên trời, quay tít. gia chủ của chiếc xe, sau khi chân tay quẫy đạp hết sức cũng đã ngoi được lên mặt nước. Mồm miệng nhổ phì phì, anh chửi đổng: "Thằng mắc dịch nào đào hố hại ông?".

Mọi người chung quanh ko ai dám lên tiếng vì sợ bị đánh. Mà lên tiếng gì được nhỉ: chả lẽ bảo đường đang làm, ngần này hố đã ăn thua gì, hố bằng này đã nhằm nhò gì, bơi đôi chút đã nhằm nhò gì...; Rồi chả nhẽ lại nêu tấm gương của một anh khác, rằng là cũng một hôm ngập như thế này, anh í cũng đi xe ra đường thế này, rồi anh í cũng cắm đầu cắm cổ xuống đường thế này, tuy thế anh í còn kém may mắn hơn anh ở cái chỗ là anh í cắm đầu cắm cổ hẳn xuống hố ga cơ, cái hố ga ấy, mới lúc trước vẫn còn nắp đậy nghiêm chỉnh dù vậy giờ thì cái nắp ấy đã biến mất ko để lại tín hiệu gì. Bà con tại đó bảo: hố ga mất nắp là chuyện hàng ngày tại huyện rồi, để cảnh báo người đi đường, bà con lại đi... chặt cây cắm xuống. Chậc, chả trách mấy cái cây xanh trên con phố này lại... trụi lủi.

Ngao ngán!

Ngày... tháng... năm...

Đang đi lang thang, bỗng dưng đến một con ngõ quen quen... Rồi một tòa nhà quen quen hiện ra...

Ôi má ơi, đây là... NHÀ GIAI LỚN!!! chẳng thể sai được!

Cảm xúc chợt ùa về... Mình nhớ căn nhà ấy, nhớ con người ấy, nhớ cả những trận đấu nảy lửa của bằng hữu nhà ấy...

Đã quá lâu rồi mình không nghĩ đến Giai Lớn. té ra vì quá mải bon chen với cuộc sống mà mình đã đánh rơi cả những tình cảm thiêng liêng nhất!

Nhật ký phiêu lưu ký (P17): Viết ở dòng sông chết
Nhật ký phiêu lưu ký (P17): Viết ở dòng sông chết

Ngỡ mình lạc vào chốn thần tiên, mình quên cả khát, dò dẫm đi ven bờ sông diệu huyền ấy...

Bấm xem >>

Share this

0 Comment to "Nhật ký phiêu lưu ký (P18): Viết giữa mưa bão"

Đăng nhận xét