Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

Nhật ký thám hiểm ký (P17): Viết ở dòng sông chết

Ngày... tháng... năm...

Đến giờ mới biết khái niệm chính xác của cụm từ "cắm đầu chạy miết": chân thì cứ chạy còn đầu thì đôi khi lại cắm phập vào cái gì đó, lúc thìa là mặt đất, lúc thìa là cái gốc cây, cột điện, đến ngay cả con chó mực đang ngồi gãi ghẻ mình cũng không tha, mặc dù vậy phổ biến rộng rãi nhất vẫn là kiểu cắm cổ vào... cổ, chả khác được.

Ngày... tháng... năm...

Mới vậy mà đã cách ra khỏi cái "ổ quỷ" kia đến vài con phố rồi đấy. Đã nên ngưng lại để tạo dựng đời sống - sinh hoạt mới chưa nhỉ?

Ngày... tháng... năm...

Háo nước quá, mấy hiện nay mải trốn chạy, chỉ thi thoảng vớ tạm thời cái gì ăn được là cho ngay vào bụng mà bỏ quên rằng cũng cần phải uống nước.

Kia rồi, có cái gì như là một dòng sông. Lao vội đến. Thật là một dòng sông kỳ dị: nước sông ko trong veo mà đen ngòm và mặt sông thì óng ánh những vệt màu sặc sỡ như cầu vồng, từ từ trôi đi thành một vệt dài uốn lượn đến là đẹp. Ngỡ mình lạc vào chốn thần tiên, mình quên cả khát, dò dẫm đi ven theo bờ sông huyền diệu ấy...

Đập vào mắt mình là hình ảnh một con cá, hai con cá, ba con cá... rất là nhiều, rất là nhiều những con cá đang thi nhau bơi ngửa, phơi bụng trắng xóa, lập lờ trên mặt nước. Quả là một cảnh quan thần tiên lần trước nhất nhận ra trong đời.

Bất chợt nghe trong lòng sông có tiếng gì đó như rên rẩm. Mình quay đầu nhìn ra. Thấy mặt nước khẽ xao động, rồi một chị cá duyên dáng hiện ra. ko hiểu chị ấy đang trình diễn điệu múa gì mà lại điệu đà và khéo léo đến thế: Hai vây trước của chị đang kiệt sức co lên, cố che kín hai bên mang, còn lưng chị đang làm một động tác uốn dẻo rất tuyệt vời cốt để lấy đuôi bịt miệng lại. Chị cá biểu diễn thật có hồn: khuôn mặt chị tỏ rõ sự khiếp sợ và đôi mắt mờ đục như đang dại dần đi.

Thú thực là từ thuở cha sinh mẹ ruột đến giờ, chưa bao giờ mình thấy một vũ công nào lại làm được những động tác khó và thần thái lại truyền cảm đến thế.

Mình đang ngẩn ra trước điệu múa lạ thường và có phần man rợn ấy thì bỗng dưng thấy chị cá cong mình lên, buông lỏng đuôi ra phóng thích cái miệng xinh xinh. Chị rên rẩm: "Chết... mất... thôi... Ọe...".

Nói rồi chị xòe mấy cặp vây ra giũ giũ và từ từ... ngửa bụng.

Cái chết của chị cá quá dữ dội và thương đau khiến mình chưa thể cầm lòng. Mình chạy dọc theo bờ sông, định kiếm cành hoa gì đó mang ra viếng chị, nhưng rặt một màu cỏ úa, đó đây vài lô đất còn trơ lại nhiều cái gốc bé nhỏ mà như mình đoán thì có thể là vườn rau cũ. khung cảnh toang hoang đến rợn người. Mình chạy lại chỗ chị cá: ngay cạnh chị đã kịp có một chú cá khác, chắc cũng vừa biểu diễn điệu múa thảm khốc kia xong và giờ thì cũng đã bơi ngửa.

Quá hết hồn hết vía, mình phải chuồn ngay khỏi nơi đây thôi. Mùi xú uế, mùi Diesel mỡ, hóa chất và âm thanh ồn ào của một nhà máy bên bờ sông đuổi theo mình mãi một quãng rất xa mới ngừng lại.

Nhật ký thám hiểm ký (P16): Đón bão hụt
Nhật ký phiêu lưu ký (P16): Đón bão hụt

Nghe đài báo sắp có cơn bão to lắm. Người người bắt đầu chuẩn bị ý thức chống bão.

Bấm xem >>

Share this

0 Comment to "Nhật ký thám hiểm ký (P17): Viết ở dòng sông chết"

Đăng nhận xét