Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Thạc sĩ đến trường... ngu

Bài học này phơi ngay nhỡn tiền, nếu ko thuộc thì trước sau cũng bị đá đít khỏi sở bộ.

Anh em trong doanh nghiệp chừng như đều nhận dạng bài học này, sợ nhất là mấy thằng thông minh. Đội hình trung sơ cấp thì ăn no ngủ kỹ, chết nhất là mấy thằng đại học, thạc sĩ…

Tôi quyết định tự học kỹ năng ngu đần ngu ngốc để chiến đấu với thế thời.

Thực hiện ý đồ này, tôi đã dành khoảng thời gian xâm nhập vào giới ít học như công nhân tiến hành xây dựng, phu hồ, đội quân bới rác, đánh giày…để cảm tưởng và chép lại ngôn ngữ mà họ thường nói. tiếp theo đó, tôi vào trại điên Trâu Quỳ bên Gia Lâm ghi âm nhiều câu nói ngớ ngẩn điên khùng của bệnh nhân để tổng hợp lại thành một loại ngôn từ của người ngu đần.

Mấy tháng trời tôi tập nói các câu đã tổng hợp được, nghe rất ngơ ngơ. Để có kỹ năng này tôi phải tập ngày tập đêm rất khó nhọc.

Đám bằng hữu gặp tôi cũng thấy ngạc nhiên, chúng chưa thể tưởng tượng nổi tôi lại biến đổi thất thường đến lạ kỳ như vậy.

Tôi mướn một người giống Sếp đi chơi cùng để tập sự nói các câu biểu đạt thấp kém đần độn cho chắc ăn. Một con chó đi qua, tôi liền nói: Ôi con chó kia đẹp như á hậu ấy nhỉ, nó mà đợp một phát vào chân thì vui. Con trâu đi qua thì tôi sẽ nói: Con trâu sao đen sì thế nhỉ, nếu cho nó đi tắm màu trắng cũng sẽ đẹp như con gái châu âu. Vào hệ thống nhà hàng ăn món thịt bò xảo tỏi thì nói: Giá như họ luộc nguyên con bò này rồi thái phay ra chấm tương có phải ngon hơn không….

Nhận được công lệnh đi công tác với Sếp xuống cơ sở, tôi vui lắm lắm. chắc chắn qua chuyến đi này Sếp sẽ quý tôi hơn, sẽ nhìn tôi với ánh mắt thân thiện, không còn ác cảm với cái bằng thạc sĩ của tôi nữa.

Trước khi xe chuyển bánh, Sếp dặn tôi thận trọng: hôm nay xuống cơ sở, cậu phải nói năng chu đáo nhá, cấm nói leo, phải biểu đạt mình là anh cán bộ cấp dưới khiêm tốn, không thể ra vẻ ta đây học cao hiểu rộng tầm khoảng cả tôi.

Tôi cười thầm, câu này của Sếp hơi bị thừa, mọi lời ăn tiếng nói tôi đã luyện thuần thục rồi. Tôi chính là tấm gương phản chiếu sự tôn vinh Sếp trong mọi lãnh vực, bất cứ khi nào mọi nơi.

Tới giờ làm việc với chuỗi cửa hàng bán ít một, hầu hết những tiền đề đều thống kê bánh trung thu bị ế quá. Tôi tiện mồm nói luôn:

"Ế cũng có cái hay phết, không bán được thì đem nuôi lợn!"

Hôm sau tôi sững sờ nhận được quyết định do chính Sếp ký: huy động xuống trại nuôi lợn!

Nỗi khổ của Tùng khi có sếp tên Tiến
Nỗi khổ của Tùng khi có sếp tên Tiến

Anh em trong đơn vị tổ chức tuần tự đều mời được Sếp đi nhậu, trừ tôi ra. Chết thật, bao nhiêu lần mời mà Sếp đều từ...

Bấm xem >>

Share this

0 Comment to "Thạc sĩ đến trường... ngu"

Đăng nhận xét