Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

Truyện cười: bấy nhiêu ngư���i phải quỳ lậy bố em

Băm hai nhát rồi mà tôi vẫn chưa lấy được chồng, thật chán. ở ai nên sự, dĩ nhiên là chẳng phải ở tôi rồi. Nếu xếp hàng hết lũ con gái làng theo hàng dọc thì tôi cũng đứng trên trung bình chứ bộ.

Qua suy xét đánh giá, chung quy lại cũng chỉ ở ông ống bô thôi. Mấy đưa nhà mặt phố bố làm quan lấy chồng hết nhẵn, còn tồn đọng đội hình nhà nghèo, bố đi cầy.

Đêm nằm thấy chán đời, kiếp trước chắc mình phạm nhiều khiếm khuyết nên mới phải đầu thai vào nhà này, cụ ống bô chỉ biết mỗi chuyên ngành lăng băng. Mấy nghìn năm mới được đầu thai chứ ít đâu chứ, kiếp tới đây nhất thiết phải vào nhà có bố làm chức tự vụ trưởng trở lên.

Tôi nằm thượt thở dốc như thể hắt ra. Nỗi buồn này không biết tỏ cùng ai. Bà ống bô thì chọc ngoáy, trai khôn tìm vợ gái ngoan tìm chồng, không tìm thấy chồng thì ngu rõ. Kiểu này bà bô muốn giết mình không dao đây.

Bố tôi biết chuyện thì chửi: Mày rõ là ngu. Thằng nào hỏi thì cứ bảo bố em lớn nhất vùng này, tối nào cũng có bao nhiêu người phải quỳ lậy bố em!

Bố nhấn mạnh, con cứ nói thế, sai bố chịu bổn phận. Nhìn ánh mắt bố tự tin tôi cũng thử xem.

Tôi quyết định thay đổi phong cách, đầu tư vốn bộ bò xịn rách gối, cái kính cơn hồng, đôi dày thể dục - thể thao bi tịt, tay cầm ai sờ phôn 7. Bắt đầu có những biểu hiện rồi, đám con giai trong vùng như ruồi ngửi thấy mùi mật, vo ve bay tới.

Gã trai trước hết chịu chơi, chấp thuận cá tính sang chảnh của tôi, công khai tiếp cận. Câu thứ 1 gã hỏi: Bố em làm gì thế? Xin thưa anh giai: Bố em to nhất vùng này. Tối nào cũng có bấy nhiêu người quỳ lậy ông ống xả nhà em.

Cá cắn câu rồi. ghi nhận có bố làm quan lấy chồng dễ thật. Sau mấy tuần nghiên cứu, chàng ngỏ lời cầu hôn. Tôi run bắn người khi được chàng trao nhẫn đính hôn bằng kim cương sáng loáng.

Ngày xuất hiện g.đình tôi được ấn định. Tôi thông báo với ông bô việc quan trọng. Nếu thời điểm này hắn biết bố tôi chỉ là thợ cầy liệu có hủy hôn không nhỉ. không hiểu sao bố mình lại bầy ra cái võ này, bây giờ tôi bắt đầu thấy run.

Bố tôi vỗ đùi tự tin: Con cứ cho nó tới ra mắt bố đi. Cho nó vào buổi chiều tối ấy. Tôi chẳng hiểu gì, đành nhắm mắt nhắm mũi đưa chân.

Đúng giờ hẹn, tôi đưa chàng về nhà. Bố tôi mời đội chèo của thôn tới tập vở. Trong bộ đồ vai tướng quốc, bố tôi oai phong lẫm liệt, bao nhiêu người phải cúi lậy, vừa lậy vừa hát chèo. Tôi chợt hiểu ra và hỏi chàng:

- Anh thấy bố em làm to không hả? Chàng gật đầu bảo: Bố em chỉ dưới 1 người là vua thôi…

Share this

0 Comment to "Truyện cười: bấy nhiêu ngư���i phải quỳ lậy bố em"

Đăng nhận xét