Yêu nhau được 5 năm rồi, đột nhiên tôi bị sét đánh trúng tim lần thứ 2. Chàng này cao to đẹp trai hơn những đối với người tôi đang yêu. Làm sao bây giờ nhỉ? chần chừ gì nữa, bỏ quách đi là xong. Yêu là nghiên cứu là nghiên cứu nhau, không hợp thì chia tay, chả ảnh hưởng gì tới thế giới đại đồng. Chợ Đồng Xuân vẫn cứ đông dẫu ai đó bỏ người thương.
Yêu nhau 5 năm, bây giờ bỏ sao đây, nói thì đơn giản cơ mà thực hiện khó phết. mỗi ngày bao nhiêu vụ án mạng vì tình máu chảy đầu rơi, chân tay cụt. con giai bị làm phản dễ hóa điên, mà đã điên thì bất luận. không bỏ thì mất cơ hội yêu chàng đẹp hơn, đời trớ trêu thật, cứ thấy giai đẹp là mất ngủ, là tương tư…
Tôi chợt giật mình, chừng như gã người thương mỗi khi ăn uống lại xin tờ hóa đơn thanh toán cất đi cẩn trọng. bây giờ bỏ hắn thì chắc chắn bị đòi chia tiền ăn thì làm thế nào, chỉ ở cái mồm hơi tí là tớn lên mơi ăn.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì 5 năm qua gã cho ăn hơi bị những, riêng đặc sản biển cũng mất trăm bữa, đó là chưa kể tù và luộc, bún đậu mắm tôm, cam vắt, sữa chua đánh đấm... Lại còn bao nhiêu hoa hoét chúc mừng đủ loại lễ tết, áo quần, khăn khố, nội y, một đống tiền là cái chắc. Giời ơi là giời, làm sao bây giờ…
Hay là mình cứ tuyên bố thoái tình yêu với gã này đi, rồi lấy tài lộc trai đẹp kia trả lại quà là xong. Hạ sách. cấp thiết là phải bỏ được gã này cái đã, sau đó thả mồi tên kia ngay. Mà gã trai đẹp kia cần gì thả mồi, nhìn thấy mình là gã đói cồn cào như cá rồ 1 tháng chẳng thể ăn rồi.
Thông minh đột biến, tôi liều chạy vào bệnh viện tư nhân hoa hồng mua cái bệnh án bị ung độc làm đạo cụ. Buổi chiều tranh thủ nhờ con bạn thân là diễn viên đào tạo gấp một khóa diễn xuất ngắn hạn. Kịch bàn ủi "cô gái bị ung độc xin thôi yêu với chàng trai".
Tôi hẹn chàng vào một buổi chiều u ám, mưa phùn dây dây. Chàng kia rồi, vẫn chiều người thương như ngày mới quen, gọi một mâm đặc sản. Tôi ôm bụng không ăn, vẻ mặt não nề:
- Anh thân thương ơi, chúng ta chia tay đi, em bị ung độc rồi. Đời anh còn dài lắm, hãy yêu người con gái khác mới có ấm cúng, em chỉ mang tới cho anh bất hạnh…
Chàng chớp mắt cảm động, vẫn gắp con tôm hùm hấp thơm lừng vào bát tôi:
- Em ăn đi, ăn những vào, anh có lỗi với em. Mẹ anh làm tổng giám đốc bệnh viện hoa hồng thông báo, em mua mới cái bệnh án ung độc để thách thức anh…
0 Comment to "Truyện cười: Ăn rồi đâu d��� chia tay"
Đăng nhận xét