Buổi chiều trôi qua thật vô vị. 4 tiếng, đếm được 37 cái ngáp trên tổng số 15 cái miệng cả thảy. Oải.
Ngày... tháng... năm...
Vẫn chưa biết mặt ngang mũi dọc cô nhân viên mới như cỡ nào. Chả hiểu đi làm đi lụng kiểu gì. Cũng chưa gặp lại "thái giám" lần nào. Tệ thật, chả có lẽ cái linh tính toàn sai của mình lần này trở chứng?
Ngày... tháng... năm...
Thấy dân tình láo pháo rỉ tai nhau là có đổi thay về cách tính thuế lương bổng, những triển vọng là mình được miễn. Gì chứ một đôi chục, một đôi trăm cũng được coi là là cả bài toán. Bấm đốt ngón tay tính thử xem với tầm tiền ấy thì mình nên tiêu pha vào đâu cho hợp lý, mua ôtô hay sắm vi la... (cho thằng cháu con bà chị họ chơi chứ mấy món đồ chơi cũ nó đập vỡ hết rồi còn đâu).
Nhìn con lợn nhựa trên giá sách... bụng nó móp vào, chân nó phù ra. Nhấc lên lại thấy nằng nặng... Quái lạ! Ghé mắt "nội soi", phát hiện ra toàn là tiền xu - các tiền nong định mang đi tiêu mà rồi đến đâu người ta cũng bảo: "Thôi, cho chú mang về làm kỉ niệm". khổ thân con lợn, đã gầy đói lại còn mắc bệnh sỏi... bụng. Mình nghĩ đến khoản thuế được miễn, mơ đến ngày con lợn hồng da thắm thịt trở về.
Ngày... tháng... năm...
Tin hay! Tin hay! Phòng kế toán chính thống truyền thông cách tính thuế. Mở máy tính, suy tính một hồi, may quá, lương lậu của mình cách xa quá đối với mốc chịu thuế.
Bà chị ngồi ngay cạnh, từ khi nhận mail truyền thông thì mặt ngắn tũn. Mãi lâu sau mới ỏn ẻn quay sang mình: "Chú thích thì chị... nhường cho một ít lương". Bà chị này thường nhật cái gì cũng suy tính chi li từng đồng, đố ai động vào được một xu của bà ấy. vậy mà nay lại khoáng đạt thế. Mãi sau mới ngã ngửa: té ra bà chị này có mức lương đáng để đóng thuế tuy nhưng sau khi nộp thuế thì tiền mang về lại... nhỏ hơn người chẳng phải đóng. Bảo sao bà chằn nay lại muốn... giảm lương.
Ngày... tháng... năm...
Ngồi quán trà đá, thấy mấy bác ngồi ở góc bàn đối mặt trao đổi với nhau từ chuyện quốc tế, nào là nội chiến ở nước này, châu này, nào là nhà lãnh đạo nước này nước nọ, rồi cầm quyền với trách nhiệm, rồi thì nền kinh tế lớn thứ nhất, thứ nhì, thứ bét trên thế giới nó ra làm sao, lại chuyện giá vàng nhảy múa như cỡ nào, đầu cơ đất cát, dự án cách nào cho hiệu quả... vân vân và vân vân, toàn chuyện to tát cả. Cố ngồi chờ để xem các bác là lãnh đạo cơ quan nào mà có thể có tầm nhìn sâu rộng đến thế...
Bỗng một bác đặt vội cốc trà đá xuống mặt bàn, nói nhanh: "Công an!".
Trong lúc mình còn đang hoảng loạn chưa hiểu mô tê gì thì cả mấy bác đều đứng vụt dậy, lao ra phía góc đường, mỗi người nhảy vội lên một cái xe máy đang dựng sẵn, trên mỗi xe lủng lẳng một tấm bìa các-tông với dòng chữ "XE ÔM" nguệch ngoạc. Mấy anh công an lắc đầu: "Các bác gọn ghẽ vào hộ chúng con với!".
Lòng mình dấy lên sự cảm phục các bác này. quả thật kỹ năng chém gió của nhiều bác, tuy không cùng tông với tuổi teen tuy thế cũng thâm hậu cự kỳ.
Chủ quán toát mồ hôi, khách khứa sững sờ trước đòi hỏi quá quắt của vị khách.

0 Comment to "Ăn cơm xe ôm bàn chuyện "cuốc tế" (NKPLK - P26)"
Đăng nhận xét