Nghỉ lễ cộng thêm nghỉ chủ nhật nên thả ga sướng. cơ mà sướng gì thì sướng, không cái sướng nào bằng cái sướng được ngủ nướng, ngủ no nê, ngủ đã đời.
Cơn say còn đang tiếp diễn thì nghe tiếng gõ cửa rất mạnh. Tiếng gõ cửa này, bình thường chỉ được nghe khi mấy bác trong tổ dân phố đi thu tiền chùi rửa các kiểu, hoặc là láng giềng chạy sang kêu ca chuyện gì đó, cùng lắm là đến mấy em pr quảng cáo siêu khuyến mại. thây kệ. Tung chân gác lên bụng Giai Bé, úp mặt xuống gối. Đến oải.
"Cốc cốc... cộc cộc...", tiếng gõ cửa vẫn ko buông tha. Đâu ra người lì thế ko biết, người ta đã ko muốn tiếp thì phải biết đường mà... Bực cả mình, vừa nghĩ vừa với tay gỡ 3 tầng chốt cửa và mở hai ổ khóa. Ánh nắng chiếu thẳng vào mắt, trước lúc nhắm tịt mắt lại vì chói đã kịp thấy được đấy là... nhị vị cha mẹ. Nuốt toàn vẹn cục tức vào bụng cho tiêu hóa luôn.
Thật đúng là gừng càng già càng cay, nhìn cái kiểu dò xét từng ngóc ngách, xó xỉnh trong nhà của hai bậc tiền bối thì ai cũng biết là hai cụ đang "thanh tra" nơi ăn chốn ở của hai thằng mình. Ừ thì đành rằng là thế, thế nhưng thà hai cụ nói luôn là phụ huynh lên xem hai anh em ăn ở cỡ nào thì đã thành một nhẽ, đằng này thì luôn mồm nói:
"Bố mẹ lên đây chơi ngày Trung thu, hai cậu ấm làm chỉ dẫn viên nhé" trong lúc đó tay mẹ thì nhặt từng cái áo, cái quần của mình lên... ngửi, còn bố thì hết lắc rồi sờ, rồi nắn từng cái ổ cắm, đèn, quạt, tận đến cái giường, cái tủ, chả thèm bận tâm đến cái mặt nghệt như ngỗng "ấy" của hai thằng con.
Ngày... tháng... năm...
Cả ngày Tết Trung thu, thế gian đưa nhau đi picnic ầm ĩ thì bố mẹ cứ nhất thiết tại nhà thu dọn và sửa chữa đồ dùng cho hai thằng con. Đúng là cha mẹ, hic, lo trước người đời vui sau người đời.
Đến sáng nay, mới 6 giờ, bố đã từ trên giường phi xuống, đá đít Giai Bé gọi dậy. Thật là may vì nếu đó chẳng phải là Giai Bé thì không ai biết chuyện gì đã xảy ra, mẹ vẫn nhắc đi nhắc lại là "Giai Lớn là chúa hay gắt ngủ" mà.
Trước khi xuất hành, bố tí tởn thông báo: "Hôm nay bố sẽ làm chỉ dẫn viên. Cả nhà, xuất phát!"
À, tự nhiên mình nhớ ra "Giai Cực Đại" (tức bố) có một cái thú du lịch rất... khác người là ko bao giờ đi đến nhiều nơi người ta thường đến. hôm nay chắc cũng chả khác được.
Bố đưa cả nhà ra cầu, cửa ngõ vào thành phố:
- Đây là điểm đặt chân trước hết của bố tại thành phố này. Bố đi ô tô ca đến bến xe đằng kia kìa, rồi nhảy xuống, lên tàu điện nhé...
Cứ thế, bố dẫn cả nhà vòng vo bở hơi tai mới đến trường đh - nơi ngày xưa bố trau dồi kiến thức chuyên môn và kiến thức về... tình yêu.
Khi bố vừa bắt đầu kể về chuyện tình yêu giữa bố và cô bạn người đẹp tại trường bên thì mẹ đã mở to mắt, miệng hé mở thành dấu hỏi chấm cực kì xinh đẹp. Mẹ cứ giữ nguyên trạng thái ấy tận đến khi câu chuyện tình yêu của bố bước sang một chuyển mình...
- bước ngoặt gì thế? - Mẹ hỏi, có vẻ hồi hộp lắm.
- Anh đi lấy vợ.
- Thế là thế nào? Sao lại có cô hoa hậu nào ở đây? Sao mình... mình... anh... mình... yêu nhau lâu lắm mặc dù thế? đời nào... - Mama tổng quản chực khóc.
Bố tủm tỉm cười:
- Ừ, thế rồi anh cưới vợ, là em đấy. Còn cô hoa khôi ấy... tương lai cũng có một gđ rất êm ấm, cô ấy còn sinh được hai cậu con giai...
- Anh còn việc di chuyển với cô ta cơ à?
- ô kìa em. Thì dĩ nhiên rồi.
- Anh... - Nước mắt mẹ đã lưng tròng.
- đương nhiên rồi, cô ấy... về làm vợ anh và sinh đẻ cho anh tuy nhiên. Cả đời này anh chỉ có mỗi cô ấy thôi, hoa khôi chân ngắn ạ.
Hậu quả bố phải gánh chịu từ của câu chuyện đau tim ấy là một cú lườm xuyên lục địa được xoa dịu bằng nụ cười ấm êm của mẹ cùng điệu cười khả ố của hai giai choắt.
...
Phố phường hôm nay chật hẹp đến... bình thường, toàn thấy tắc đường và một lô một lố rác rưởi ngổn ngang...
Hai câu chuyện "thương tâm" về Trung thu vừa được ghi lại tại một bệnh viện răng sáng nay.

0 Comment to "Trung thu, tân sinh viên dáo dác vì phụ huynh (NKPLK - P28)"
Đăng nhận xét