Vợ chợt thông báo: Chồng ơi, mồng 2 tết sang chúc Tết cha mẹ vợ nha!
Quả này hạn nặng. Còn nhớ năm kia sang chúc Tết đằng vợ, một đàn trẻ con chạy ra, gần chục cô dì chú bác ngồi buôn dưa lê dưa chuột giữa nhà, tôi phải huy động hết tiền trong túi ra mà vẫn không đủ mở hàng. Cuối cùng vét ví chỉ còn 5 nghìn đồng mở hàng cho cụ 3 đời của vợ. Nhục!
Tội này chung quy là ở vợ, nhẽ ra cô ta phải thông báo đầy đủ số con trẻ trong họ, số những cụ cao tuổi nên mới bị hố thế này. Một sấp tiền mới tinh trong ví, nhằng phát biến mất.
Đám con trẻ nhận tiền mở hàng xong thì biến liền, chả biết chúng tiếng tăm là gì, con ai. Tối về vợ mới bảo, trong đám lao xao đó có tới hơn một một nửa là cháu hàng xóm, chả liên quan gì tới nhà mình.
Rút kinh nghiệm năm vừa rồi, vợ tôi báo cáo danh sách cần mở hàng: Mồng 2 tết cha mẹ em hóa vàng nên con cháu đông lắm, bọn con trẻ hay rủ bạn tới chơi, anh cứ làm thêm hơn chục cái bao mở hàng dự phòng cho chắc ăn, năm vừa rồi nhục quá, cụ 90 tuổi mà mở hàng 5 nghìn.
Tôi nhìn lại danh sách, từ đứa cháu 2 tháng tuổi cho đến cụ cố 99 tuổi, tổng là 31 xuất, thêm 9 xuất dự phòng. Mồ hôi trên trán tôi vã ra, chảy ròng ròng như đứng giữa cơn mưa. Giời ơi là giời, có ai nhục hơn tôi không hả giời, đi chúc Tết hay đi phát cứu giúp.
Cái khó ló cái khôn, tôi nghĩ ra biện pháp tự cứu: Hôm mồng 2 Tết sẽ ốm nặng hoặc say rượu là xong phim!
Cách đầu tiên là ốm. Ốm bệnh gì bây giờ? Bản thân tôi chả có bệnh gì nghiêm trọng, chỉ bị viêm mũ dị ứng thì liệu có ốm to được không? Bệnh này hên xui, nếu bị lạnh thất thường thì bị hắt hơi liên tiếp cơ mà xịt mũi một khi là hết, vậy thì ốm bệnh gì bây giờ. Vợ tôi thuộc diện thông thạo yêu quái, nếu diễn không biết chừng sẽ bị lộ ngay, những cụ coi thường cho nhục lắm.
Tôi chạy sang đoàn kịch nói của tỉnh, nhờ thằng bạn viết hộ tiểu phẩm ốm nặng. Thằng bạn chỉ mấy chiêu mà tôi diễn vẫn không ra thằng ốm, thế mới đau chứ. Thế mới biết là diễn viên khó phết.
Phải sử dụng cách thứ hai là say rượu thôi. Cách này thích hợp với ngày Tết lắm. kế hoạch được tôi phác hoạ ra rất chu đáo, cảnh này dễ thôi vì tôi luôn luôn say rượu nên không lo nghĩ diễn.
Đúng 6 giờ sáng mồng 2 Tết, tôi đùng đùng mở chai rượu ra uống, không ăn gì cho mau say. Tu một hơi hết chai 65 quốc lủi, tôi nằm lăn đùng ra giường quên trời đất. mặt trời lặn sâu mới tỉnh lại, vợ tôi buồn rầu thông báo:
- Tiếc quá, bữa nay anh không tới chúc Tết, cụ cố tròn trăm tuổi mở kho thóc phát cho cá nhân 10 triệu ăn Tết…
0 Comment to "Truyện cười: Mất toi 10 tri��u ăn Tết"
Đăng nhận xét